Bài viết

Chuyện lạ cây cảnh: Phá thế vì hũ rượu quý

Thứ ba, 08/03/2011, 22:38 GMT+7

 Đến nay, nhiều năm trôi qua mà mỗi khi nhắc lại chuyện này tôi vẫn không thể tránh được một cảm giác bàng hoàng kinh hãi và dẫu có nghĩ mãi cũng không thể nào hiểu nỗi vì sao lại có chuyện lạ lùng như thế trên đời?...

 Số là cách đây mấy năm tôi có dịp du hý ở Tây Nguyên. Chuyến đi ấy, cùng với rất nhiều kỷ niệm vui buồn, tôi mang về 2 thang thuốc gia truyền dầm rượu. Theo lời giới thiệu của cô con gái ông thầy thuốc, người trực tiếp bán thuốc này thì đây là bài thuốc quý, giúp ăn ngon ngũ tốt, đỡ đau nhức xương cốt. Cô còn đặc biệt lưu ý là bài thuốc này tác dụng cực hay ở cái khoản “ấy”. Cô nói với mọi người rằng chính cô cũng là một… “sản phẩm” sinh ra từ… một thang thuốc bổ gia truyền hảo hạng như thế này.


 


 

Nghe những lời giới thiệu thôi là đã sung sướng rồi. Tôi hí hửng mang thuốc về, dầm rượu và sẵn sàng khoe với tất cả mọi người để làm oai. Ai nấy nghe kể cũng đều tấm tắc thán phục...

 

Của đáng tội! Ở đời, phàm cái gì quý cũng phải lo giữ gìn cẩn thận. Sau khi dầm thuốc đủ ngày đủ tháng, tôi đem cái hũ rượu quý trang trọng đặt trên kệ trưng bày ở phòng khách. Bên cạnh nó cũng là nơi để một cây bồ đề bonsai bé xíu ghép đá - một tiểu cảnh mà tôi đã tiêu tốn rất nhiều tâm huyết mới tạo nên được.
Xin nói thêm về bộ tiểu cảnh này. Đó là một cây bồ đề tôi lấy về từ quê ni, nuôi dưỡng trong chậu bé tí, sau đó ghép đá làm tiểu cảnh đã mười mấy năm nay. Nó quý không chỉ do cây được hãm rất già, được uốn tĩa ngoằn nghèo, công phu với kích thước rất nhỏ (gốc bằng khoảng cái đồng tiền xu, cao chừng 10 cm) mà nó còn là kỷ niệm quý giá từ Đại lộc, quê hương tôi… 
Như trên tôi đã nói, của quý bao giờ cũng muốn đạt gần nhau cho… oai. Tôi đặt hũ rượu  gần bộ tiểu cảnh quý. Và tai hoạ đã xảy ra từ đó…

Một đêm nọ, khi còn đang mơ màng trong giấc ngũ. Tôi giật mình tỉnh dậy vì một tiếng động rất lớn phát ra từ phòng khách. Linh tính báo chuyện chẳng lành, tôi choàng dậy và phóng như bay xuống chỗ vừa phát ra tiếng động. Thì hỡi ôi, một cảnh tượng hãi hùng đã xảy ra: Chú mèo tam thể vừa làm hất đỗ vỡ hũ rượu quý. Chất dịch thiêng trong hũ rượu bắn ra tung toé khắp nhà. Cả bộ tiểu cảnh cũng bị ướt sũng rượu thuốc. Tôi chưa kịp định thần về tai hoạ này thì… Kìa! Cây bồ đề vốn bé tẹo của tôi bổng từ từ… to dần và dựng thẳng lên trời. Phút chốc cái thế "huyền chi lạc địa" mà mười mấy năm nay tôi cố tâm khổ luyện cho cây bổng biến thành "nhất trụ kình thiên" oai phong, sừng sững. Cái gốc cây ban đầu vốn chỉ bằng cái đồng tiên xu, bổng nỡ to như cái chén ăn cơm, làm cho ngọn núi hùng vĩ bằng đá hoa cương trong bộ tiểu cảnh vỡ tan tành. Và kìa, một vài viên gạch hoa bổng nhiên tách ra khỏi nền nhà và vươn thẳng lên trời. Còn chú mèo tam thể của tôi thì… Trời ạ! Tôi xấu hổ đến nỗi không thể nào diễn tả lại được…
 
Đến nay, nhiều năm trôi qua mà mỗi khi nhắc lại chuyện này tôi vẫn không thể tránh được một cảm giác bàng hoàng kinh hãi và dẫu có nghĩ mãi cũng không thể nào hiểu nỗi vì sao lại có chuyện lạ lùng như thế trên đời?...
 
Tam Kỳ, 08/10/2009
Lê Thạnh - Comaihoa 

 



Người viết : dailoc


Thăm dò ý kiến

Bạn là người yêu thích

  • Cây xương rồng
  • Hoa phong lan
  • Bonsai
  • Hoa mai

Đang xử lý kết quả . Vui lòng đợi...